- Ngươi...!!! Hỗn xược!!!
Nữ nhân kia luống cuống cả lên, dáng vẻ như vậy càng khiến nàng cảm thấy trò trêu đùa này thêm phần thú vị. Đứng lên rời ghế, từng bước từng bước, không nhanh không chậm tiến đến sát bên, đưa tay vừa định tháo xuống chiếc khăn che mặt thì bất ngờ bị nàng ấy thẳng tay tát một cái vào má, lực đạo không mạnh lắm, không thể khiến nàng đau.
Nàng khẽ cười, mấy ngón tay chạm nhẹ vào bên má bị tát, đây là lần đầu tiên có kẻ dám tát nàng, thế mà lại còn là nữ nhi:
- À...ta...xin lỗi, ngươi không sao chứ?
- Có, ta có sao đấy!
Nàng bất ngờ cao giọng khiến cho nữ nhân kia có chút hoảng. Quay trở lại ghế ngồi xuống ôm mặt, nàng giả vờ như rất đau đớn:
- Ngươi ổn không? Ta đâu có cố ý, ai bảo ngươi như vậy chứ...
Nữ nhân kia lại gần nàng, nhẹ nhàng hỏi han, nhưng đáp lại chỉ là sự im lặng của nàng:
- Này, ta xin lỗi mà, ngươi có sao không? Lúc nãy ta có hơi nặng tay, nhưng đâu đến nỗi chứ, ngươi nói gì đi mà...
Vẫn là sự im lặng:
- Chắc ngươi đau lắm...đau đến nỗi không thèm nói chuyện với ta luôn...
Nàng gật đầu:
- Ah, ta có cách này hết đau nè!
Nàng ngẩng mặt nhìn lên nàng ấy:
- Lúc nhỏ, mỗi lần ta lỡ té ngã hay va trúng đâu đó mà bị đau thì dì Bình sẽ xoa xoa hôn hôn vào chỗ đó, lát là hết đau ngay thôi!
- Dì Bình?
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/my-nhan-tam-ke/2817660/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.