Bóng giai nhân dần khuất sau tầng tầng lớp lớp tường thành. Nàng hiểu rõ chia tay lần này là vĩnh bất tương phùng, bởi lẽ ở giữa cả hai, thiên mệnh đã định chẳng còn cơ hội nào gặp lại, mà giả như có gặp lại thì đã sao? Ở hai đầu chiến trận, ta giặc người bạn, chắc chắn sẽ bối rối, hiển nhiên sẽ khó xử, nếu đã sớm biết kết cục, vậy há còn quyến luyến thêm chi một lần tương ngộ?
Vào thời điểm này nàng vẫn chưa hề có bất cứ ý niệm nào vượt xa hơn tình bằng hữu đối với An Tư, nhưng nàng lại chắc chắn rằng cả ngay thứ tình chi giao bằng hữu này cũng sẽ chẳng kéo dài được lâu. Khi trống trận đã nổi lên, khi binh đao phương Bắc đã khuấy động làm dậy sóng cả trời Nam, khi máu tươi dân lành thắm nhuộm cả chinh y...thì cũng là khi ấy... nàng sẽ chính thức đánh mất đi những gì giản đơn chân thuần nhất, nàng sẽ mất nhiều hơn một người bạn...mất nhiều hơn một tình thân... và hơn hết chính là quyền được sống và làm một con người lương thiện.
Hít vào một hơi thật sâu lấy lại bộ dáng cao cao tại thượng vốn có, nàng đẩy cửa bước vào hậu viện, liền đó đã thấy Ô Mã Nhi cùng Toa Đô đang ra sức giằng co qua lại giữa sân, cạnh bên còn có Hạnh cô cô hết lời khuyên ngăn. Sự xuất hiện của nàng khiến cả ba người đang ồn ào nhất thời im bặt. Hóa ra là do cả ngày chẳng thấy bóng dáng tung tích nàng đâu khiến Ô Mã Nhi lòng đầy sốt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/my-nhan-tam-ke/2817656/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.