Sau một ngày điều binh, đêm xuống nàng cùng Ô Mã Nhi ngồi bên bếp lửa mượn chút men rượu làm ấm lòng. Cả ngày nay hắn không ngừng chăm chú quan sát nàng, đến cả bây giờ mà ánh mắt dõi theo vẫn chưa tản đi, cái nhìn của hắn khiến nàng lấy làm khó chịu:
- Ngươi nhìn đủ chưa?
Ô Mã Nhi không đáp chỉ lẳng lặng dời mắt, hắn ngửa cổ uống nốt chén rượu rồi mới hỏi lại với giọng điệu bâng quơ:
- Cả ngày hao tâm cho binh tướng, có mệt lắm không?
Lại một lần nữa hắn khiến nàng không khỏi kinh ngạc, nàng bắt đầu nghi hoặc kẻ này có còn là Ô Mã Nhi mà nàng đã biết nữa hay chăng? Từ khi đó đến nay, Ô Mã Nhi đã không còn là Ô Mã Nhi, vì sao chứ? Vì hắn biết nàng là thân nhi nữ phải ra chiến trường nên thương hại mà đối xử nhẹ nhàng hơn trước sao?:
- Ngươi không cần cư xử như vậy làm gì, bổn vương là trấn Nam vương Thoát Hoan, điều binh khiển tướng là chuyện nên làm, phải làm, và đã là nam nhi đại trượng phu thì không có chuyện mệt mỏi gì ở đây cả!
Nàng nói với chất giọng dứt khoát như ngầm khẳng định lại với Ô Mã Nhi rằng ở đây, chiến trường này không hề có nữ nhân nào ngoài Hạnh cô cô, ý bảo hắn đừng nghĩ ngợi lung tung, cư xử lệch lạc làm quấy nhiễu quân tâm nữa. Ô Mã Nhi thở dài, nàng cũng thôi thái độ gắt gao, cả hai lặng lẽ uống phần rượu của mình, nàng để ý đã nhiều
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/my-nhan-tam-ke/2817652/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.