Thể trạng An Tư cơ bản không chịu nổi khi phải di chuyển liên tục nhiều ngày thế này, bởi lẽ Hoan nhi kia vì muốn nhanh chóng về lại quê nhà mà dường như đã quên mất An Tư cũng cần được rời khỏi xe ngựa nghỉ ngơi. Cho đến hôm nay khi cả đoàn người ngựa dừng chân tại một ngọn đồi dùng bữa trưa thì Hạnh cô cô mới âm thầm kéo tay nàng ra riêng nói nhỏ.
- Cô cô nghĩ chúng ta nên tìm làng mạc khách trạm nào đó nghỉ chân một hai ngày, cứ thế này An Tư công chúa sẽ đổ bệnh mất.
Nàng ngó qua thấy An Tư đang phụ giúp các binh sĩ chuẩn bị thức ăn, vô thức lại cong môi cười nhẹ.
- Là nàng ấy muốn phụ giúp quân binh, con không yêu cầu.
- Cô cô không phải có ý này, ài...con không nhận ra chúng ta di chuyển nhiều ngày không ngơi nghỉ đã làm An Tư công chúa mệt mỏi lắm sao?
Lúc này mới chợt nhận ra, mấy ngày qua ngoại trừ lúc dừng lại dựng trại dùng bữa thì An Tư đều ngủ gà ngủ gật trong xe ngựa, dung nhan càng nhợt nhạt đi hẳn. Là do nàng đã quá vô tâm rồi sao? Háo hức trở về đến mức không để ý người bên cạnh rã rời thế nào, thầm trách mình lơ là rồi mới đáp lời Hạnh cô cô.
- Là con vô tâm quá rồi, nhưng lại không nghĩ cô cô cũng để mắt đến nàng ấy đấy.
Hạnh cô cô cười cười, lúc này cả hai đều đang hướng mắt nhìn về An Tư tất bật sắp xếp tô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/my-nhan-tam-ke/2817628/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.