Chẳng bao lâu, đoàn người ngựa Mông Nguyên đã đến nơi biên ải, chỉ cần bước qua giới tuyến này liền sẽ chính thức rời khỏi Đại Việt đặt chân sang thiên hạ của Nguyên quốc thiên triều. Lòng An Tư từ sớm đã bất an lo lắng, dẫu rằng Thoát Hoan-trấn nam vương bên cạnh không ai khác chính là Hoan nhi, người đã cứu nguy nàng, người đã luôn ân cần săn sóc nàng bấy lâu, người đã hứa rằng sẽ cân nhắc về chuyện chờ đợi Đại Việt củng cố binh lực cùng Mông Nguyên quyết chiến một trận ngang tài ngang sức, nàng biết bản thân có thể tin tưởng người này sau nhiều cố sự trải qua cùng nhau, nhưng ngặt nỗi đây là lần đầu tiên rời xa cố thổ dấn thân đến nơi phương Bắc xa lạ, thử hỏi An Tư làm sao có thể ổn yên tâm khảm?
Như thấu tỏ nỗi muộn phiền của hồng nhan, chiều hôm ấy khi dừng chân bên quán trà nhỏ trước bến thuyền trong giờ chuẩn bị tách bến sang Nguyên, Thoát Hoan-trấn nam vương đã cố ý đặc biệt làm ra một thứ đồ lưu niệm nhỏ tặng giai nhân, lòng thầm mong có nó rồi sẽ khiến người ngọc bớt vơi phần nào phiền não.
- Này, cho ngươi.
Nàng đứng trước An Tư đang ngồi uống trà suy tư, tay đưa ra con cún nhỏ được may bằng lụa, cầm lên mềm mại xiết bao hẳn là bên trong có độn thêm bông mịn. Vừa trông thấy, quả nhiên đã khiến tiểu nữ nhân này thốt lên cảm khái.
- Ôi! Đáng yêu quá đi mất!
An Tư ôm lấy con cún bằng bông cọ cọ vào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/my-nhan-tam-ke/2817623/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.