Trong cơn hấp hối nửa tỉnh nửa mê, nàng mơ hồ đã nhìn thấy một người nữ nhân dung mạo đoan trang, tay dắt theo một tiểu hài tử độ chừng bảy tám tuổi, mà gương mặt tiểu hài tử kia tạo nên cho nàng thứ cảm giác vừa quen thuộc lại vừa lạ xa, cứ như mỗi ngày đều nhìn thấy mà cũng như từ rất lâu rồi chưa gặp lại.
Hai người đứng giữa một tầng sương mù mờ mịt, nữ nhân không nhanh không chậm tiến đến bên nàng, bàn tay trìu mến vuốt ve mái tóc rối bời bết máu của nàng, lại cúi xuống đặt lên vầng trán nụ hôn.
Nữ nhân khe khẽ nói, giọng điệu buồn bã xiết bao.
- Nếu mệt quá chi bằng hãy buông bỏ đi con, theo ta rời xa khỏi chốn đau lòng này, về nơi tĩnh lặng an yên.
Nàng dùng chút hơi tàn lực kiệt thì thào hỏi nhỏ.
- Nơi người nói đó là nơi nào? Mà người là ai vậy? Sao ta trông người vừa quen cũng lại vừa lạ, nhưng hơi ấm thâm tình nơi người là thứ mà ta vẫn hằng ao ước, liệu người có phải là...?
Nữ nhân cười buồn, lại tiếp.
- Nếu con đã hiểu ra, vậy có muốn buông tay cùng ta và đứa trẻ này rời xa bụi trần vướng bận hay không?
- Con...
Ở trong vòng tay của người này thật là êm ái, dường như mọi sự đều đã trôi qua, mọi gánh nặng chất chồng đều đã có thể triệt tiêu buông bỏ, thanh thản biết bao.
Nhưng...
Tâm trí đã thoát ly mà trái tim vẫn còn một ngọn lửa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/my-nhan-tam-ke/2817596/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.