Trong ký ức của nàng, Hàng Châu năm ấy là một màu xanh huyền hoặc, xanh vì trời mây, xanh vì non nước, xanh vì bóng liễu buông rũ bên mành, lại xanh vì xuân sắc An Tư. Mỹ cảnh Hàng Châu phối cùng bạch y của nàng ấy mới là đẹp nhất, tựa ở chốn thanh tao tìm thấy nét sáng trong chấm phá, khiến cho dung tục dương trần đều ngậm ngùi biến tan.
Xem chừng An Tư rất thích cảm giác nữ phẫn nam trang mới lạ này, cùng với nàng thân vận huyết y sánh bước, vừa hay phối thành một đôi tài tử song kiều khiến người qua kẻ lại đều phải trố mắt trầm trồ.
Riêng nàng, Thuyết Hoan vốn dĩ nào có ham thích thân phận nam nhân, nay được tạm gác qua nỗi muộn phiền đeo đẳng thì lấy làm vui sướng lắm, nàng cố gắng tận hưởng từng phút giây được người đời nhìn ngắm mình trong thân phận nữ nhi cố hữu!
Năm đó, giữa phố thị Hàng Châu có năm bóng hình tuyệt thế du ngoạn, nhưng An Tư vẫn là người được chú ý hơn hẳn khi cải nam trang thành bạch y thiếu niên có bốn giai lệ vây quanh.
Năm người dạo bước khắp nơi, đến tận khi chiều tàn đêm xuống, thành Hàng Châu đốt đèn rực rỡ phong hoa, nam thanh nữ tú càng dập dìu nô nức. Nàng khoanh tay trước ngực thong thả ngó xem các thị tập bày bán đủ món đồ chơi lưu niệm nhân gian, mắt phượng liếc thấy có sạp bán nhẫn ngọc bèn không khỏi lưu tâm chăm chú.
Suốt buổi tối này, Lam Tuyền và Ngoạ Tuyết Tử ở hai bên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/my-nhan-tam-ke/2817561/chuong-51.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.