Tại sao mọi chuyện lại ra nông nỗi này? Hốt Tất Liệt không hiểu được, Thuyết Hoan lại càng không.
Hắn giành lấy Hạnh cô cô từ trong tay nàng, ôm cô ấy vào lòng mà lệ đổ hơn mưa, không còn đâu phong thái đế vương uy nghi lẫm liệt, bây giờ hắn chỉ là chàng thiếu niên A Liệt năm nào vì một người thiếu nữ mà lưu lạc tâm tư.
Bá quan quần thần lẫn toán quân cấm vệ đều kinh tâm động phách, họ quỳ xuống, như một cách để thể hiện sự trung tín của mình khi người chủ nhân của vạn dặm đồng nội đang chìm trong cơn khốn quẫn.
Thuyết Thoát lết lại bên cạnh Hạnh cô cô, nàng vươn tay muốn chạm vào cô ấy nhưng bị Hốt Tất Liệt hất ra, hắn khóc nấc lên, trút cạn nỗi bi ai bao năm trường đăng đẵng.
"Hạnh nhi, Hạnh nhi của ta...ta xin lỗi...A Liệt sai rồi, A Liệt không cố ý tổn thương nàng. NGỰ Y, MAU TRUYỀN NGỰ Y!!!."
Mấy tên lính tức tốc chạy đi nhưng ai cũng biết làm sao còn hy vọng nào nữa.
Đúng là hắn không cố ý tổn thương Hạnh cô cô, nhưng cả ba người bọn họ, A Liệt, Hạnh nhi và Y Vi đều dằn vặt suốt ngần ấy năm qua.
Tất cả bọn họ đều không thể quay đầu.
Lưỡi gươm bén cứa ngang yết hầu khiến máu tươi tuôn ra như suối, Hạnh cô cô ngộp trong chính ngụm máu của mình nhưng vẫn gắng gượng nói lời sau cuối với Hốt Tất Liệt, dù không nói nổi nữa nhưng dựa vào ý chí cuối cùng thì một lời này sẽ cứu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/my-nhan-tam-ke/2817531/chuong-68.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.