Phản ứng của Hạ Trầm hoàn toàn không nằm trong dự đoán, Lâm Dục nhất thời không chắc chắn lắm, rốt cuộc là người này chỉ là muốn dỗ cậu nên mới nói hùa theo cậu, hay là do kiến thức sâu rộng nên mới không hề kinh ngạc?
Trong lòng phân nửa là không tin, nếu không sẽ không bình tĩnh như vậy.
Thế nhưng Lâm Dục cũng không mong đối phương thật sự tin rằng cậu có thể triệu hồi quỷ, bởi vì chính cậu cũng không chắc liệu mình có thể tìm thấy quỷ hồn của Trần Sâm Sâm hay không.
Dù gì cậu cũng chưa từng triệu hồi quỷ, chuyện nguy hiểm như vậy cha cậu tuyệt đối không cho phép cậu làm thử, cho nên lần này cũng chỉ là thử vận may.
Hai người trở lại ký túc xá, Lâm Dục lấy một cái rương nhỏ được niêm phong trong vali, sau khi mở ra, bên trong là một xấp hoàng phù thật dày.
Bản thân cậu không có linh lực, không vẽ được bùa chú, nhưng trong nhà cậu có rất nhiều người vẽ bùa.
Nếu có một người hiểu biết nhìn thấy cảnh tượng này nhất định sẽ ghen tị đến hộc máu. Dù sao một lá bùa trừ tà của Lâm gia có thể bán ra với giá mấy ngàn vạn, vậy mà Lâm Dục móc ra tận một xấp.
Nhưng người đứng trước mặt cậu chỉ dùng vẻ mặt bình tĩnh nhìn cậu lục tới lục lui, cuối cùng lấy ra một lá bùa trừ tà và một lá bùa trấn quỷ.
Lâm Dục cầm hai lá bùa đi tới trước mặt Hạ Trầm, đánh giá từ trên xuống dưới một phen.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/my-nhan-om-yeu-bi-ta-than-quan-lay/2825931/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.