Sáng sớm hôm sau, khoảnh khắc mở mắt, Lâm Dục nhận ra rằng dường như tối qua mình lại vượt quá giới hạn.
Hai má của cậu dán sát vào lồng ngực rộng lớn rắn chắc, tứ chi như dây leo cuốn lấy cơ thể thon dài hữu lực dưới thân, cả người trong tư thế thân mật khăng khít ghé sát vào trên người Hạ Trầm.
Cậu nhẹ nhàng hít một hơi, sợ động tác quá lớn đánh thức đối phương, từ từ ngẩng đầu.
Ánh mắt theo hầu kết nhô lên hướng lên trên, chạm đến chiếc cằm góc cạnh, lại hướng lên trên, đột nhiên đâm sầm vào một đôi mắt lười biếng khép hờ.
Đáy mắt tối đen như mực toát ra ý cười: “Nhìn cái gì?”
Lâm Dục chớp chớp hàng mi dài, lập tức xoay người lăn sang hướng bên cạnh, kết quả bởi vì tính toán sai kích thước cái giường, lập tức hướng mặt đất lăn xuống.
“Cẩn thận!” Hạ Trầm nhanh tay lẹ mắt mà kéo cậu lại.
“A…” Lâm Dục hô nhỏ một tiếng, lần thứ hai đâm vào lồng ngực quen thuộc.
Hạ Trầm cúi đầu mỉm cười: “Tối hôm qua ôm ngủ cả đêm, lúc này lại trốn cái gì?”
Trên đỉnh đầu truyền đến âm thanh trầm thấp từ tính, lúc nói chuyện lồng ngực phát ra dao động, cách một tầng áo ngủ truyền đến lỗ tai Lâm Dục hơi hơi tê dại.
Tim đập nhanh, cậu có ý đồ trốn tránh trách nhiệm: “Tôi không phải đã nói cậu hãy đánh thức tôi sao?”
“Tôi không phải cũng nói…” Hạ Trầm xoa xoa tóc đen mềm mại: “Tôi không nỡ sao?”
Lâm Dục
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/my-nhan-om-yeu-bi-ta-than-quan-lay/2825908/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.