Cho dù Lâm Dục có chậm chạp đến đâu thì lúc này cũng nhận ra rằng mình đã mắc bẫy.
Cậu dí tay vào đôi môi nóng bỏng đang sán tới, thẹn quá hóa giận nói: “Cậu lừa tôi!”
“Không lừa em.” Hạ Trầm nắm lấy vòng eo gầy gò nâng lên, tiếng nói bị bịt lại nghe có vẻ nặng nề: “Em không cho tôi hôn, tôi thật sự rất khổ sở.”
Đại não nhất thời không nghĩ nhiều, Lâm Dục nửa tin nửa ngờ buông tay ra, một lần nữa nhấn mạnh: “Lúc cậu bị thứ kia bám vào, tất cả mọi chuyện cậu làm đều là thân bất do kỷ, tôi thật sự chưa từng trách cậu.”
Ánh trăng như bạc chiếu xuống từ ngoài cửa sổ, đôi mắt quen với bóng tối mờ mịt dần dần có thể thấy rõ đường nét của người trước mắt.
“Ừm.” Hạ Trầm đáp: “Cho nên dù nó dùng cơ thể của tôi làm gì em, em cũng sẽ không ghét tôi đúng không?”
Lâm Dục hơi nhíu mày: “Thứ kia đã tan thành mây khói, nó sẽ không bám cậu nữa, cũng không có cơ hội làm gì đấy với tôi…”
“Lỡ đâu?” Hạ Trầm cười cười: “Tôi không nói nó thật sự có thể quay trở lại, chỉ đặt giả thiết vậy thôi.”
Lâm Dục nghiêm túc suy nghĩ vài giây, lắc lắc đầu: “Không đâu.”
Hạ Trầm im lặng một lát, lại hỏi: “Vậy nếu nó nhập vào người khác làm chuyện quá đáng với em, em cũng có thể tiếp nhận sao?”
Vừa nghĩ tới có thể sẽ bị người khác ôm hôn vuốt ve, thậm chí sẽ có tiếp xúc thân mật hơn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/my-nhan-om-yeu-bi-ta-than-quan-lay/2825876/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.