Vân An nuốt nước miếng, rút khỏi cảm giác vui sướng khi thấy ba. Giờ nếu không lên tiếng, cậu thật sự sẽ cùng cô bé này bị ba mình đánh đến hồn phi phách tán.
"Em ấy tuy là quỷ, từng làm chút điều ác, nhưng chưa hại mạng người. Hành động của em ấy đều có nguyên do. Ngài là thiên sư, chẳng lẽ không thể để cô bé đầu thai chuyển thế sao?" Vân An vội nói rồi kể hết câu chuyện đời của cô bé. Nghe xong, Bạch Diên nước mắt lưng tròng, nghẹn ngào khóc. @TửuHoa Vân Trinh nhíu mày, nhìn cô bé trong lòng Vân An. Ông vừa định nghi ngờ lời Vân An thì nữ chủ nhân ngôi nhà lao ra, mặt đầy nước mắt: "Tôi chứng minh! Cậu ấy nói thật! Nó là con tôi!" Người mẹ ôm lấy cô bé, cả hai cùng khóc. Cô bé còn cố lau nước mắt cho mẹ. Người mẹ lập tức quỳ xuống, dập đầu trước Vân An khiến cậu hốt hoảng, vội đỡ bà dậy: "Nó chưa từng giết người. Thiên sư đại nhân, xin ngài hãy giúp con tôi đầu thai. Đừng để con bé hồn phi phách tán." Người mẹ không nhìn Vân Trinh, mà chỉ cầu xin Vân An, sợ cậu ra tay. Vân Trinh nhìn Vân An, đầy nghi hoặc: "Cậu là thiên sư? Nhưng cậu rõ ràng mang quỷ khí... Không đúng, cậu không hoàn toàn là quỷ..." Vân An tránh ánh mắt ấy: "Tôi muốn giúp cô bé đầu thai. Em ấy không hại mạng người. Không phải quỷ nào cũng đáng bị tiêu diệt." "Cậu biết tên tôi?" Vân Trinh hỏi, càng thêm nghi ngờ. Vân An trấn tĩnh: "Thiên sư Vân Trinh danh tiếng lẫy lừng,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/my-nhan-kieu-diem-bi-hien-te-sau-nam-thang/5292173/chuong-248.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.