Hệ thống nói giống như tiếng thì thầm mê hoặc của hải yêu, quyến rũ Vân An bằng cách vẽ ra một viễn cảnh tươi đẹp.
Ở nơi đó, Vân An có thể mãi mãi ở bên Hoa Cương, không phải chịu đựng nỗi đau chia ly, có thể làm mọi điều mình mong muốn mà không cần che giấu bản thân, nghe thôi cũng khiến lòng người rung động.
【 Nhưng... tôi vẫn cảm thấy mình là con người...】 Làm người đã mười mấy hai mươi năm, đột nhiên phải chấp nhận thân phận quỷ, Vân An không thể tiếp thu ngay lập tức. @TửuHoa 【 Vân An, đừng ngây thơ nữa, cậu cứ coi mình là con người, nhưng khi rời khỏi phó bản trở lại thế giới thực, những người đó sẽ không coi cậu là người đâu.】 Hệ thống nói: 【 Xung quanh cậu toàn là thiên sư, bọn họ nhất định sẽ giết cậu, đến lúc đó hối hận cũng không kịp.】 【 Không, không...】 Vân An rối bời, lòng dạ rối ren: 【 Cậu đừng nói nữa, để tôi bình tĩnh lại đã.】 【 Tôi chỉ muốn tốt cho cậu thôi. Phó bản này sắp kết thúc rồi, nếu cậu không quyết định ngay bây giờ, tôi sợ cậu sẽ không kịp.】 Hệ thống không chịu im lặng mà tiếp tục ép sát. 【 Cho dù tôi có muốn ở lại đi nữa, Hoa Cương cũng không muốn, nơi này đã giam cầm anh ấy không biết bao lâu rồi... Tôi, tôi không thể làm vậy.】 Vân An bỗng nhớ đến Hoa Cương. 【 Nhưng nếu hắn muốn ở lại thì sao?】 Hệ thống hỏi. Vân An lắc đầu, đứng yên thật lâu mà không nhúc nhích. 【 Hôm nay cậu làm sao vậy?
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/my-nhan-kieu-diem-bi-hien-te-sau-nam-thang/5292170/chuong-245.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.