Nhưng thi thể sói xám vẫn nằm ngay đó, hoàn toàn xác thực rằng chính Giai Giai đã g**t ch*t nó.
Có lẽ vì đã chết, con sói xám vốn hung hãn tột cùng giờ đây chậm rãi thoái hóa thành hình dạng con người. Chiếc mặt nạ trên mặt vẫn còn lủng lẳng, muốn rơi mà không rơi xuống hẳn.
Vân An đưa tay gỡ mặt nạ ra, vừa nhìn thì thấy được gương mặt bên dưới, dù rằng bị Giai Giai chém một nhát chính giữa, nhưng vẫn có thể nhận ra nhờ những đường nét mơ hồ.
Vân An có ấn tượng về người này — là một ông lão trong thôn, tuổi tác đã không còn trẻ, tướng mạo hiền lành, đối xử với người chơi cũng rất nhiệt tình. @TửuHoa Nhìn thấy là ông ta, trong lòng Vân An không có quá nhiều kinh ngạc. Cậu đã sớm đoán được rằng một số người trong thôn ban ngày có thể miễn cưỡng duy trì hình dạng con người, nhưng khi đeo mặt nạ vào, bọn họ lập tức mất hết nhân tính, trở thành nô lệ bị d*c v*ng thao túng. "Đồ đáng chết, chết như vậy coi như quá nhẹ nhàng cho ông rồi." Trình Thập Sương tức giận đến sôi máu, hung hăng đá vào thi thể một cái. Những kẻ này làm ra chuyện tàn nhẫn đến thế, vậy mà lại chết quá dễ dàng. Theo suy nghĩ của Trình Thập Sương, lẽ ra bọn chúng phải chịu đủ mười tám loại cực hình trước khi chết mới phải. "Giai Giai! Giai Giai!" Lúc này, dì Triệu đã thay quần áo xong mới chạy ra, nhìn thấy Giai Giai thì lập tức ôm chầm lấy cô bé vào lòng, vừa khóc nức
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/my-nhan-kieu-diem-bi-hien-te-sau-nam-thang/5292167/chuong-242.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.