Hoa Cương khẽ thở dài, xoa nhẹ mái tóc đen mềm mại của Vân An. Hắn biết Vân An vừa nhìn thấy cảnh tượng ấy nên nhất thời chưa thể tiếp nhận được. Chỉ cần cho cậu thời gian, mọi thứ rồi sẽ ổn.
Sau một lúc cảm thấy khó chịu, Vân An dần dần chìm vào giấc ngủ. Có lẽ vì trong lòng vẫn còn canh cánh chuyện đêm qua nên cậu tỉnh dậy rất sớm, vội vã rửa mặt rồi bước ra khỏi phòng.
Có lẽ cậu là người thức dậy sớm nhất trong biệt viện. Khi rời khỏi phòng, bầu trời bên ngoài vẫn còn trong trạng thái tờ mờ sáng. Hoa Cương giúp cậu hạ thi thể cô bé xuống từ xà ngang và đặt ở hành lang tầng hai.@ThThanhHinVng
Khi Vân An vừa đưa thi thể xuống, những người chơi khác cũng lần lượt rời khỏi phòng.
Tối qua, khi trời tối, bọn họ chỉ dùng đèn pin soi qua loa để xác định thi thể. Bây giờ, dưới ánh sáng ban ngày, họ có thể nhìn rõ hơn.
Trên người cô bé đầy những vết bầm tím, khuôn mặt đẫm nước mắt và tràn ngập vẻ hoảng sợ. Vì đã qua một đêm, thi thể đã cứng lại. Nhưng điều rõ ràng nhất chính là trên mặt cô xuất hiện thêm một vết sẹo.
Lần hiếm hoi mọi người tụ tập sớm như vậy, ai cũng vây quanh hành lang tầng hai.
Những người ra ngoài đêm qua đã chuẩn bị tâm lý cho cảnh tượng này, nhưng những người ở lại trong phòng thì bị sốc khi nhìn thấy thi thể cô bé. Không ai dám đến quá gần, như thể chỉ cần nhìn thêm một chút, người tiếp theo bị sói xám
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/my-nhan-kieu-diem-bi-hien-te-sau-nam-thang/5292165/chuong-240.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.