"Cô ấy có thể đã đồng ý gặp mặt trong lúc xúc động vào buổi chiều, nhưng khi bình tĩnh lại, có khi lại không muốn gặp nữa thì sao?" Trình Thập Sương nói: "Dù sao thì gặp một hồn ma cũng không phải chuyện dễ chấp nhận. Người bình thường sẽ không chịu nổi, ngay cả khi con ma đó là người thân mà họ ngày đêm mong nhớ. Hơn nữa, chẳng phải cậu đã nói rằng con người tiếp xúc với ma quỷ quá nhiều sẽ ảnh hưởng đến vận khí sao? Có thể Lý Giác cũng đang lo lắng về điều đó."
Những gì Trình Thập Sương nói có vẻ hợp lý, nhưng Vân An lại trầm ngâm suy nghĩ kỹ rồi vẫn cảm thấy có điều gì đó không đúng.@ThThanhHinVng
"Theo như tôi hiểu về Lý Giác, cô ấy sẽ không bỏ chạy vào phút chót." Vân An nghiêm túc nói: "Chắc chắn đã có chuyện xảy ra."
Chiều nay, khi đến nhà họ Lý, cậu đã nhìn thấy bài vị và nén hương, tất cả đều là thật. Cậu cũng thấy nước mắt của Lý Giác là thật, cảm nhận được chấp niệm của cô ấy lại càng là thật.
Sau khi Lý Linh chết, Lý Giác thậm chí còn tự trách bản thân, không thể buông bỏ cũng không thể thoát khỏi số phận đã ràng buộc mình. Nếu vậy, cô không thể nào không trân trọng cơ hội cuối cùng để gặp lại Lý Linh.
"Trong thôn còn có thể xảy ra chuyện gì được chứ?" Nghe cuộc trò chuyện, Trần Siêu cau mày hỏi: "Hay là đến nhà cô ấy xem thử?"
Vân An nhìn về phía Trần Hâm và Lý Việt, trong lòng cậu cũng nghĩ như vậy.
Ban đầu, hắn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/my-nhan-kieu-diem-bi-hien-te-sau-nam-thang/5292158/chuong-233.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.