"Anh đang nói linh tinh cái gì vậy?" Trình Thập Sương tức giận nói: "Anh mà còn ăn nói lung tung, đừng tưởng tôi không dám ra tay với anh!"
Thấy Trình Thập Sương và Trần Siêu bắt đầu đẩy nhau, sắp đánh nhau đến nơi, những người chơi khác vội vàng chen vào giữa để ngăn chặn cuộc xung đột leo thang.@ThThanhHinVng
"Cãi cái gì mà cãi, tưởng đây là nhà mình chắc? Vui lắm à? Trước đó hai người kia chết như thế nào, các người đều thấy cả rồi đấy! Ở đây nguy hiểm rình rập khắp nơi, không lo mà tìm cách cùng nhau vượt qua phó bản, còn rảnh rỗi đánh nhau nội bộ, rốt cuộc các người muốn làm cái gì hả?" Trần Hâm cuối cùng cũng không nhịn nổi nữa, quát lớn.
Đặc biệt là đối với Trần Siêu, Trần Hâm đã ngứa mắt gã từ lâu.
"Trần Siêu, nếu muốn đi cùng chúng ta thì hãy ngoan ngoãn tuân theo quy tắc, đặc biệt là nói chuyện thì suy nghĩ trước sau một chút." Trần Hâm không nể nang gì nói thẳng: "Còn nếu không muốn đi chung, thì từ nay chúng ta đường ai nấy đi, các người cứ tìm manh mối của các người, chúng tôi vượt phó bản của chúng tôi, không ai can thiệp vào ai, thế nào?"
Mặt Trần Siêu lập tức tối sầm lại, gã cứ nhìn chằm chằm Trần Hâm hồi lâu, muốn xác định xem đối phương có nghiêm túc không hay chỉ là đang nhân cơ hội dằn mặt gã.
Trần Hâm thản nhiên để mặc gã đánh giá, trông có vẻ chẳng bận tâm gì, nhưng chính thái độ đó lại khiến Trần Siêu không đoán được suy nghĩ của anh ta.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/my-nhan-kieu-diem-bi-hien-te-sau-nam-thang/5292156/chuong-231.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.