Thấy Vân An không trả lời, Hoa Cương lại gõ cửa phòng tắm một lần nữa.
Lần này, cuối cùng Vân An cũng lên tiếng đáp lại. Cậu dựa vào tường, hơi thở yếu ớt, trên mặt vẫn còn hiện rõ vẻ kinh hoàng chưa tan, giọng nói nhỏ nhẹ: "Vào đi."
Hoa Cương mở cửa bước vào, mùi hương ngọt ngào thoảng vị sữa bò trong hơi nước của phòng tắm bao quanh lấy hắn. Trên người Vân An chính là mùi hương này, dịu dàng, nhẹ nhàng như những làn khói mong manh len lỏi khắp nơi, không một kẽ hở nào bị bỏ qua. Mùi hương ấy vô tình bao lấy trái tim mới vừa bộc lộ cảm xúc của Hoa Cương.@ThThanhHinVng
Vân An không nhận ra sự biến đổi kỳ lạ ấy của Hoa Cương. Cậu vẫn tựa vào tường, mang theo chút uất ức, muốn được dỗ dành, đôi môi bĩu ra đầy đáng thương: "Có quỷ dọa em sợ."
"Nơi này không có quỷ." Hoa Cương đáp lại.
Mặc dù Vân An không hiểu tại sao Hoa Cương luôn phủ nhận sự tồn tại của quỷ trong phó bản này, nhưng cậu vẫn ngoan ngoãn sửa lại lý do: "Có thứ gì đó kỳ quái dọa em sợ."
Khoé môi Hoa Cương khẽ nhếch, nhưng chưa kịp nói gì thêm thì Vân An đã dang rộng hai tay, nói đầy hợp lý: "Nó dọa em đến mức chân mềm nhũn ra rồi, không đi nổi nữa."
Hoa Cương đứng yên nhìn Vân An, như thể đang xem xét xem lời nói của cậu có thật hay không. Vân An chột dạ, nhưng vẫn không chịu thua, đành cứng đầu đối diện ánh mắt Hoa Cương.
Không biết bao lâu trôi qua, khi Vân An
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/my-nhan-kieu-diem-bi-hien-te-sau-nam-thang/5292149/chuong-224.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.