Em trai của Hoa Cương gật đầu đồng cảm, cũng hạ giọng nói: "Em cũng cảm thấy vậy." Hai người như đặc vụ trao đổi những lời thì thầm.
"Ba em nói thì các người phải nghe." em trai của Hoa Cương nghiêm túc nói: "Ông ấy làm vậy là vì muốn tốt cho các người. Nếu sau khi trời tối các người còn lang thang trong thôn, sẽ bị sói bắt đi."@ThThanhHinVng
"Sói?" Mọi người ở đó đều sững sờ, có người rùng mình, nhìn cậu bé không mấy tin tưởng và nói: "Đứa nhỏ này còn nhỏ quá, chắc là đùa thôi. Trong thôn sao có thể có sói, sói có nơi ở riêng của chúng, sẽ không đến chỗ con người đâu."
"Em không gạt người." Thấy mọi người không tin mình, cậu bé nóng nảy: "Trong thôn thật sự có sói, nhà chúng ta buổi tối đều không dám ra ngoài. Nếu ai còn ở bên ngoài sau khi trời tối, sói sẽ bắt người đi ăn thịt."
Hai chữ "ăn thịt" làm chấn động thần kinh của các người chơi. Người đàn ông trung niên mất tích hôm qua có thể đã bị sói ăn thịt thật sao?
Bàn tay lông lá, móng vuốt sắc bén dài ngoằng, trông có vẻ rất nguy hiểm.
"Nếu trong thôn thực sự có sói, tại sao không giết hết đi?" Trần Hâm hỏi.
Cậu bé lộ vẻ sợ hãi: "Chúng ta đã thử rồi. Trước đây trong thôn có đội săn sói, nhưng vô dụng. Ba em nói sói xám giết không hết, giết một con sẽ có con thứ hai, con thứ ba, không thể giết hết được."
Chưa kịp để người chơi hỏi thêm, cậu bé bắt đầu ngân nga một bài hát.
Bài đồng dao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/my-nhan-kieu-diem-bi-hien-te-sau-nam-thang/5292144/chuong-219.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.