Tần Bác sợ đến mức không dám thở mạnh, chỉ mong hạ thấp sự tồn tại của mình, đồng thời trong lòng không ngừng cầu nguyện rằng Hoa Cương ngàn vạn lần đừng tìm hắn ta gây phiền phức.
Vân An chớp mắt mấy cái, làm nũng không có tác dụng sao?
Hoa Cương vươn tay nhéo nhéo má Vân An, vừa thân mật nhưng cũng mang ý cảnh cáo nói: "Trở thành vương tử phi chẳng phải tốt hơn sao?" Đôi mắt sâu thẳm của hắn như bầu trời đầy sao, sáng ngời nhưng khó dò. @TửuHoa Vân An lập tức đỏ mặt. Cái này, cái này quá phạm quy rồi! "Em, em biết rồi." Vân An nhỏ giọng đáp, trong lời nói đã hiểu được ý ngầm của Hoa Cương. Dù biết rõ danh xưng vương phi chỉ là giả, nhưng Hoa Cương vẫn sẽ ghen. Nếu Vân An muốn mượn danh xưng này để làm việc, Hoa Cương hoàn toàn có thể giúp cậu thực hiện nên danh xưng này đối với Vân An thật ra không cần thiết. Ánh mắt lạnh nhạt của Hoa Cương chuyển sang Tần Bác khiến Tần Bác lập tức giơ tay: "Tôi hiểu, tôi hiểu rồi." Sau khi xác định kế hoạch tiếp theo, Hoa Cương rời khỏi phòng. Sắp tới, chỉ dựa vào một mình Tần Bác chắc chắn không thể trấn áp hết các người hầu trong lâu đài, còn cần đến "vương tử điện hạ" trên danh nghĩa này. Khi Hoa Cương vừa rời đi, không khí trong phòng lập tức trở nên dễ thở hơn. Mọi người đồng lòng không ai nhìn đến thi thể của quốc vương nằm dưới đất, ánh mắt gần như đều tập trung vào Vân An. Từ Xuyên Bạc dùng ánh mắt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/my-nhan-kieu-diem-bi-hien-te-sau-nam-thang/5292123/chuong-198.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.