"Tôi chính là Tần Bác, cậu mau mở cửa, lại do dự nữa thì trời cũng sắp sáng, khi đó thì không kịp rồi." Lại là giọng nói thúc giục quen thuộc.
"Tôi không có lừa anh, người mà Tần Bác nghi ngờ thực sự không phải là Từ Xuyên Bạc." Vân An vỗ mạnh vào cửa phòng, làm ra vẻ hung dữ, đe dọa: "Anh hết hy vọng đi, tôi tuyệt đối sẽ không mở cửa, anh mau đi đi." @TửuHoa Qua một lúc lâu, bên ngoài cửa vẫn không có động tĩnh gì, yên lặng đến mức có thể nghe thấy cả tiếng kim rơi. Vân An thở phì phò căng thẳng, một tay cầm lá bùa, tay còn lại nắm lấy vòng cổ hổ phách, gắt gao nhìn chằm chằm vào cánh cửa. Dù ngoài cửa không có âm thanh, nhưng Vân An biết kẻ bên ngoài chưa hề rời đi. Trong sự giằng co đầy tĩnh lặng, kẻ ngoài cửa bất ngờ phát ra tiếng "tách tách", như thể đang cạy khóa. Vân An ngây người trong giây lát rồi nhận ra đối phương thật sự đang cố mở khóa! Điều này càng khẳng định với Vân An rằng thứ bên ngoài không thể nào là Tần Bác. Nếu khóa bị cạy ra thì phải làm sao? Vân An hoang mang, do dự không biết có nên triệu hồi Hoa Cương không. Nhưng ngay lúc đó, tiếng cạy khóa bỗng nhiên biến mất. Cánh cửa nhìn có vẻ không mấy chắc chắn, thế mà lại chặn được thứ bên ngoài kia. Chưa kịp thở phào nhẹ nhõm, cửa lại vang lên tiếng gõ "bạch bạch" dữ dội, như thể đang trút giận, âm thanh đó dường như vang ngay bên tai Vân An. Nhận ra không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/my-nhan-kieu-diem-bi-hien-te-sau-nam-thang/5292118/chuong-193.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.