Một bàn tay ấm áp nhẹ nhàng xoa xoa trán Vân An. Đôi mắt Vân An đẫm lệ ngẩng lên, nhìn thấy Hoa Cương đang lo lắng nhìn mình, trong lòng bao nhiêu khổ sở và uất ức bỗng chốc tràn ra như sóng.
Cậu giống như một đứa nhỏ ở nhà trẻ, trước mặt người ngoài có thể kiên cường đứng lên khi ngã, vỗ vỗ bụi trên quần và làm như không có gì xảy ra. Nhưng khi đối diện với người thân cận, cảm giác ủy khuất trong lòng lại dâng lên ào ạt. @TửuHoa Vân An nhào vào lòng Hoa Cương, đôi mắt ướt đẫm như hồ nước, nước mắt tuôn ra như vòi nước không thể khép lại. Hoa Cương không hỏi gì cả, như dỗ một đứa trẻ nhỏ, hắn bế Vân An lên, dịu dàng thay áo ngủ cho cậu, lau mặt bằng khăn mềm, đưa cậu đi rửa mặt, sau đó ôm cậu chặt trong lòng và nằm trên chiếc giường lớn. Vân An như một con đà điểu rúc mặt vào ngực Hoa Cương, cảm nhận sự an toàn từ hắn. Nước mắt của cậu làm ướt hết phần áo trước ngực Hoa Cương. Hoa Cương bất đắc dĩ thở dài, nhẹ nhàng kéo Vân An ra khỏi chăn, dùng bàn tay ấm áp lau đi đôi mắt đỏ hoe vì khóc của cậu rồi khẽ hôn lên hàng mi của Vân An. "Nước mắt nhiều quá." Giọng nói trầm ấm của Hoa Cương vang lên bên tai Vân An. "An An, đừng khóc nữa được không?" Vân An gật đầu mạnh, nhưng vẫn sụt sịt. Vừa hít mũi vừa nũng nịu nói: "Cho em khóc thêm một phút nữa thôi được không?" Hoa Cương không thể làm gì khác, đành
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/my-nhan-kieu-diem-bi-hien-te-sau-nam-thang/5292111/chuong-186.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.