◎ Tiểu bạch kiểm ◎ "Xin đợi một chút." Vân An bước nhanh theo sau. Reuel nghe thấy âm thanh bèn dừng bước, quay đầu nhìn Vân An. Trong ánh mắt lóe lên một tia thích thú, ông ta hỏi: "Còn có điều gì tôi có thể giúp ngài không?" Vân An hít sâu một hơi, quay đầu nhìn thoáng qua các người chơi phía sau đang nhón chân, tò mò quan sát tình hình rồi hơi cau mày, quay lại hỏi Reuel: "Ông vừa nói về việc làm sản phẩm thủ công... Tôi không hiểu rõ lắm." @ThThanhHinVng "Chỉ cần là thứ mà ngài tự tay làm ra, không giới hạn hình thức hay nguyên liệu." Reuel vẫn giữ thái độ ôn hòa với Vân An, mỉm cười nói: "Ngài còn có điều gì chưa rõ? Tôi luôn sẵn sàng giải đáp cho ngài, đó là... vinh hạnh của tôi." Reuel kéo dài âm cuối một cách mờ ám. Vân An nheo mắt, theo bản năng ngẩng đầu nhìn ông, nhận ra rõ ràng Reuel đang cố tình. Phía sau, Vân An cảm nhận được ánh mắt nóng bỏng từ các người chơi, như thể có thể thiêu thủng một lỗ trên lưng cậu. Họ không hiểu nổi, vừa qua được Hoa Cương, giờ lại đến Reuel. Rõ ràng đều là người chơi, tại sao đám NPC này lại đối xử với Vân An khác thường như vậy? Có phải vì gương mặt xinh đẹp tựa nữ thần của cậu không? Vân An thẳng thắn gạt đi cảm giác khó chịu từ ánh mắt phía sau, nhìn thẳng Reuel hỏi: "Nguyên liệu để làm thủ công nghệ phẩm có thể tùy ý chọn lựa không?" "Đương nhiên, chỉ cần là đồ vật trong lâu đài cổ, đều có thể
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/my-nhan-kieu-diem-bi-hien-te-sau-nam-thang/5292092/chuong-167.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.