◎ Con không thuộc về nơi này ◎ Mao Tử phanh gấp, bánh xe in hai vệt trắng trên nền xi măng, phát ra tiếng kêu chói tai. Chiếc xe dừng đột ngột, quán tính khiến mọi người bị đẩy về phía trước. May mà Vân An khi vừa lên xe đã thắt dây an toàn. Nếu không, có lẽ đầu cậu đã đập vào kính chắn gió. Lồng ngực yếu ớt của cậu phập phồng dữ dội, khuôn mặt tinh xảo hiện lên vẻ hoảng sợ theo bản năng. Đến Vân An còn thế, những người khác trên xe chắc chắn cũng không khá hơn. Từ khi Lâm Thế Bình qua đời ngay tại lễ cúng bái, tất cả người nhà họ Lâm đều như chim sợ cành cong, cảm giác chỉ cần một chút biến cố cũng có thể khiến họ kinh hoàng đến vỡ gan. "Cô kêu la cái gì mà kêu!" Mao Tử ổn định xe xong liền lớn tiếng quát, thậm chí còn đấm mạnh vào vô-lăng, trông rất bực bội, không còn vẻ tôn kính trưởng bối như trước kia. @ThThanhHinVng Ngồi ghế phụ, Vân An nhìn hắn ta một cái, khẽ nhíu mày, nhạy cảm nhận ra cảm xúc của hắn ta có vẻ thay đổi quá nhanh. Mao Tử vốn không phải là người như vậy. Vân An nhớ rõ trước đây hắn ta rất tôn kính trưởng bối. Người nhà họ Lâm giữ quan niệm rất mạnh về tôn ti trật tự, lớn nhỏ rõ ràng, dù trưởng bối có sai thì hậu bối cũng không được chỉ trích. Chỉ có người cùng thế hệ mới có quyền trách móc nhau. Trong hoàn cảnh này, Mao Tử nổi giận có thể là cách phát tiết sự bực tức, nhưng Vân An
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/my-nhan-kieu-diem-bi-hien-te-sau-nam-thang/5292050/chuong-125.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.