◎ Cậu thực sự rất đặc biệt ◎ "Nam Tịch, mẹ hối hận rồi." Khương Vân khóc đến khản giọng: "Xin lỗi, xin lỗi..." Bà lặp đi lặp lại ba chữ đó nhưng lời xin lỗi và sự hối hận đã quá muộn, không thể bù đắp tổn thương và hậu quả đã gây ra, cơ thể của Nam Tịch vẫn lạnh lẽo như trước. Ba của Nam Tịch dường như vừa tỉnh dậy từ một giấc mộng, quỳ gối xuống đất, đôi mắt đỏ hoe, cúi đầu lạy Nam Tịch, miệng lẩm bẩm: "Nam Tịch, ba xin lỗi, là ba đã không làm tròn trách nhiệm của mình, xin lỗi." @ThThanhHinVng Nam Tịch không nói gì, cô im lặng nhìn về phía ba mẹ, vệt nước mắt máu đã khô trên mặt, không biểu lộ cảm xúc gì, như thể cô không còn cảm nhận được niềm vui hay nỗi buồn. Bên ngoài, tiếng còi xe cảnh sát vang lên khắp trường học, khuôn viên tối tăm bỗng chốc trở nên sáng rực, tiếng loa của cảnh sát và tiếng bước chân vang lên từ tầng dưới, dần dần trở nên dồn dập. Có người đã báo cảnh sát. Hầu như không cần suy nghĩ, Nhậm Lê và Vu Du cùng nhìn về phía Hoa Cương. Kể từ khi Hoa Cương dẫn ba của Nam Tịch đến phòng học 601, dường như không có việc gì Hoa Cương làm khiến họ thấy bất ngờ nữa. Hoa Cương dường như là biến số lớn nhất trong sự việc này. "Là tôi đã bảo... Hoa Cương... báo cảnh sát." Vân An nói. Cậu không biết phải làm sao để giúp Nam Tịch bình ổn oán khí, nhưng thiện ác luôn có quả báo. Người phạm sai lầm nên chịu trừng phạt.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/my-nhan-kieu-diem-bi-hien-te-sau-nam-thang/5291977/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.