◎ Bọn họ giết tôi ◎ "Vu khống ư?" Nhậm Lê nhìn chằm chằm Nghiêm Vũ, hy vọng tìm thấy một chút dấu hiệu gian dối trong lời nói và biểu cảm của anh ta. "Tại sao bà ấy lại muốn vu khống cho cậu? Nam Tịch là con gái của bà ấy, bà ấy không cần phải nói dối về chuyện này." "Bà ấy luôn phản đối tôi và Nam Tịch ở bên nhau!" Nghiêm Vũ dường như không nhận ra sự nghi ngờ từ phía Nhậm Lê và Vân An, vẫn vội vàng giải thích. "Tôi biết bà ấy khinh thường xuất thân và học vấn của tôi. Mặc dù Nam Tịch không nói thẳng rằng gia đình cô ấy phản đối chúng tôi nhưng tôi đã nghe cô ấy cãi nhau dữ dội với mẹ qua điện thoại vì tôi." @ThThanhHinVng Nói đến đây, Nghiêm Vũ có vẻ suy sụp, gãi đầu và đau khổ nói: "Tôi thật có lỗi với Nam Tịch." Nếu nói rằng để Nghiêm Vũ và Nam Tịch có một cái kết đẹp, họ cần phải tiến thêm 100 bước, thì Nam Tịch đã bước 99 bước với tất cả sự hy sinh của mình. Nhưng Nghiêm Vũ lại không thể tiến nổi một bước. "Tôi, tôi có thể hiểu mẹ của Nam Tịch." Nghiêm Vũ ngồi xổm xuống đất, cảm thấy thất bại. "Nếu tôi có con gái mà yêu một chàng trai như tôi, tôi cũng sẽ không đồng ý. Nhưng tôi không hiểu tại sao bà ấy lại nói dối. Chính tôi là người đã đề nghị chia tay với Nam Tịch mà." "Cậu... cậu có chứng cứ không?" Vân An hỏi. "Như... lịch sử trò chuyện... hay gì đó?" Nghiêm Vũ ngơ ngác lắc đầu, nuốt khan và nói:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/my-nhan-kieu-diem-bi-hien-te-sau-nam-thang/5291972/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.