Tần Nhạc mặt không biểu tình nhìn kế hoạch dự án, nhưng trong đầu lại đang nghĩ chuyện khác.
“Lão đại.” Nhạc Phổ đau đầu gõ gõ vai hắn: “Cậu đã mười phút không có lật sang trang khác rồi đó.”
“Không muốn xem thì đừng xem, dù sao mấy thứ này cậu cũng thuộc rồi, cho nên cậu đây là làm sao?” Nhạc Phổ nhìn nhìn đồng hồ xác định còn nửa giờ đủ để bọn họ tâm sự.
Tần Nhạc dứt khoát buông bản kế hoạch dự án xuống cau mày nhìn chằm chằm Nhạc Phổ.
Nhạc Phổ rùng mình, run giọng nói: “Lão đại, cậu nhìn người khác chằm chằm như vậy, thật khiến người ta muốn bỏ chạy, tuy rằng đêm thất tịch bị bắt tăng ca là vô nhân đạo, nhưng mà hai người cũng đã là chồng chồng già nhiều năm như vậy.”
Tần Nhạc bị câu chồng chồng già kia chọc cười, biểu cảm trên mặt thả lỏng một chút: “Cậu nói thử xem, dưới tình huống nào, sẽ đem đồ vật gửi cho Hạ Hạ gửi sang cho tôi?”
Nhạc Phổ ngoáy ngoáy lỗ tai: “Cái gì? Cậu nói mấy cái thứ kia là gửi cho bà xã cậu?” Gã lén liếc nhín đống hàng chất đầy góc văn phòng cùng một bó hoa hồng lớn. Trong lòng thở dài, là ai không có mắt như vậy, khó trách sắc mặt Tần tổng giám đen tới mức dọa người.
Sắc mặt Tần Nhạc hơi trầm xuống gật gật đầu.
Nhạc Phổ cũng có chút khó hiểu: “Tên người nhận viết là cậu hay bà xã cậu?”
Tần Nhạc đan hai tay vào nhau chống cằm nhớ lại, khẳng định: “Đồ của Hạ Hạ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/my-nhan-chung-ta-den-tu-an-ai-di/3299384/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.