Tuy nói là qua thất tịch sớm, nhưng hai người đều rất ăn ý ở nhà ăn cơm, một người thì cảm thấy thức ăn người yêu nấu là ngon nhất, người còn lại sao, y cảm giác nấu ăn cho người mình thích rồi nhìn người ấy ăn, là một chuyện cực kỳ thỏa mãn.
Tần Nhạc trốn việc về nhà sớm tựa như một cái đuôi to lẽo đẽo theo Lâm Hạ.
Trong phòng bếp, một người nấu cơm một người phụ giúp. Tuy rằng người phụ giúp dáng người cao lớn ở trong phòng bếp có chút gò bó, động tác hơi vụng. Nhưng động tác nghiêm túc thật cẩn thận kỹ lưỡng, thậm chí còn có thể nghe thấy trong miệng lẩm nhẩm công thức nấu ăn: một chút muối, một muỗng nước tương, ây, một chút là bao nhiêu? Một muỗng là loại muỗng nào?
Mà một thanh niên hơi thấp hơn mặc một cái tạp dề thuần trắng rất hợp với y, gọn gàng lưu loát bỏ nguyên liệu vào trong nồi. Nắng chiều dịu dàng xuyên qua khung cửa sổ thủy tinh chiếu vào trên người họ, mọi thứ đều đẹp đến mức khiến người khác không nỡ phá hỏng.
Thanh niên mở nắp nồi hầm, thật cẩn thận thổi nguội thức ăn trong chiếc muỗng, giơ lên cho nam nhân đang đứng phía sau vòng tay ôm thắt lưng y nếm thử hương vị.
Nam nhân cẩn thận thưởng thức, gật gật đầu. Thanh niên đang định xoay người tắt lửa, bị một nụ hôn cuốn sạch đi tất cả vị giác.
Chấm dứt một nụ hôn triền miên Lâm Hạ cười tủm tỉm nghĩ: hương vị quả nhiên vừa đúng.
Ngọt ngọt ngào ngào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/my-nhan-chung-ta-den-tu-an-ai-di/3299382/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.