Ngày hôm sau, phiền não của Kiều Sâm trực tiếp bị ông trời giải quyết. Bên ngoài mưa to tầm tả, hai người ôm nhau ngủ không màng trời đất, đến gần giữa trưa mưa mới bắt đầu nhỏ lại, tí tách từ trên mái ngói đen rơi xuống, mang lại một cảm giác khác.
Chỗ rẽ ở lầu hai có một cái sân tầm nhìn rất tốt, lúc Kiều Sâm muốn đi chụp mấy tấm ảnh, nhìn thấy Lâm Hạ đang dựng giá vẽ tranh.
Kiều Sâm hiếu kỳ lại gần xem: “Ý, đây là poster《Trọng chỉnh non sông》?”
Lâm Hạ nghe vậy ngẩng đầu nhìn cậu, cười nói: “Ừ, không cảm thấy rất hợp với đoạn Vương gia bung dù cho tiểu Thám hoa trong tiểu thuyết kia sao?”
“Ừm.” Kiều Sâm nhích tới gần một chút chụp vài tấm ảnh.
“Vẽ đẹp thật.” Kiều Sâm nhìn Lâm Hạ đưa bút trên bức tranh, trên giấy vẽ trấn nhỏ vùng Giang Nam mờ mờ ảo ảo, hai bóng người dưới tán dù trong mưa phùn lất phất, tựa như giữa trời đất chỉ còn lại hai người bọn họ…
“Tôi nhớ cậu với Huyền Ngư đều biết vẽ mà nhỉ? Ý tưởng poster Trúc mã lần trước cũng là cậu ấy đề xuất.”
Kiều Sâm có chút xấu hổ gãi gãi đầu: “Em với anh ấy đều học thiết kế, một chút kỹ năng vẽ vẫn phải có. Nhưng cũng không hơn nữa.”
“Nói đến vẽ tranh, tên Độc Chước kia hình như là học sinh hệ mỹ thuật, cũng ở S thị, hai người sẽ không chạm mặt nhau chứ?” Kiều Sâm có chút lo lắng, người kia mang lại cho người khác cảm giác rất cố chấp, lúc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/my-nhan-chung-ta-den-tu-an-ai-di/3299378/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.