“Chúng ta muốn đi đâu?” Lâm Hạ ngồi ở trên xe mờ mịt nhìn phong cảnh bên ngoài, lọn tóc xoăn trên đầu còn vểnh tới vểnh lui.
“Em đoán.” Tần Nhạc khó được ác thú vị.
“Em cảm giác anh muốn lừa bán em.” Nam nhân hôm nay bắt đầu nghỉ ngơi, vậy mà phá lệ không có ôm y ở trên giường ngủ nướng, sáng sớm liền lách cách leng keng sắp xếp đồ vật, thuận tiện cũng dọn y luôn, quần áo là Tần Nhạc mặc giúp, răng là trực tiếp nhét bàn chải vào trong miệng y, dẫn đến Lâm Hạ bây giờ còn bị vây trong trạng thái ngốc manh.
“Anh muốn đem em bán đi làm con dâu nuôi từ bé sao?” Lâm Hạ ngậm hộp sữa bò.
Tần Nhạc vô tội nói: “Sao có thể chứ, nhà ai mà có tiền như vậy có thể mua được em.” Mặt không biểu tình tổng kết: “Vật báu vô giá.”
“Khụ khụ.” Lâm Hạ bị sữa bò làm sặc, cố gắng khiến khóe miệng đang nhếch lên cong trở xuống: “Lần sau muốn nói lời âu yếm phải báo cáo.”
Tần Nhạc biết nghe lời phải đáp: “Được. Báo cáo phu nhân, anh có thể nói lời âu yếm sao?”
Lâm Hạ nhịn không được phụt một tiếng cười cong mắt, hiếu kỳ đánh giá cảnh sắc chung quanh: “Chúng ta đi đâu?”
Tần Nhạc chỉ chỉ một điểm trên GPS vừa mới mở ra.
Lâm Hạ kinh hỉ chớp chớp lông mi dài mảnh, ra vẻ nhu thuận: “Chúng ta đi du lịch?!”
Tần Nhạc bật cười: “Người không biết sẽ cho rằng anh ngược đãi em đó?”
“Làm gì có?” Lâm Hạ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/my-nhan-chung-ta-den-tu-an-ai-di/3299376/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.