Lâm Hạ lại bắt đầu cuộc sống sâu gạo làm người ta cực kỳ hâm mộ trong kỳ hạn hai tháng, đối với chuyện này, Tần tổng giám cảm giác không có cái gì không tốt, nhất là buổi tối có thể tận tình ép buộc người nào đó, nghĩ nghĩ cảm giác ngay cả cái văn bản trù hoạch trước mặt cũng trở nên đáng yêu.
“Tổng giám, có cần mua cơm giúp anh luôn không?” Thư ký gõ cửa hỏi. Công ty có căn tin, nhưng dựa theo thói quen làm việc của Tần Nhạc, hắn hôm nay đại khái là rút không ra thời gian rãnh đi căn tin.
Tần Nhạc nhìn nhìn thời gian, gật gật đầu: “Làm phiền.”
Thư ký gật đầu đóng cửa lại, không khỏi có chút hoa si, đàn ông khi làm việc đẹp trai nhất, đáng tiếc, là một Diêm Vương mặt lạnh, không biết chút phong tình nào cả, cũng có người nói Tần tổng giám có người yêu, đáng tiếc không mấy người gặp qua, hơn nữa bộ dáng nói chuyện yêu đương của hắn, mấy chị em thư ký tỏ vẻ khó có thể tưởng tượng.
Hiện tại là thời gian nghỉ trưa, sau khi thư ký gọi cơm cho Tần Nhạc xong, ngồi ở chỗ của mình mà mơ mộng.
“Xin chào.”
Thư ký sửng sốt nhìn chàng trai xinh đẹp có chút thư hùng mạc biện (không phân biệt được nam nữ) trước mắt, nửa ngày chưa phục hồi tinh thần.
Lâm Hạ huơ huơ tay trước mặt cô, mỉm cười: “Xin hỏi Tần tổng giám có đây không?”
Thư ký hơi hơi nhíu nhíu mày, có hoa si tới đâu thì việc thuộc về chức vụ của mình cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/my-nhan-chung-ta-den-tu-an-ai-di/3299364/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.