Nhạc Xương Hầu suýt chút nữa thì phun ra một ngụm máu, ông tức giận đến mức khó chịu, thầm nghĩ thảo nào sau này, con trai mình làm gì cũng bênh vực Thịnh Quyết, tìm cơ hội liền khuyên mình tác thành cho hôn sự của tỷ tỷ nó và Nhiếp Chính Vương...
Được lắm, hay lắm...
Tên tiểu tử thối nhà ngươi, đã sớm quay lưng lại với cha rồi.
Giấu diếm, cứ thế giấu diếm mấy năm trời, cấu kết với Nhiếp Chính Vương cùng nhau lừa gạt mình, nếu không phải hôm nay chân tướng đã bại lộ, e rằng còn có thể che giấu tiếp?
Trước đây Nhạc Xương Hầu cũng không phải là chưa từng nghi ngờ qua một số chi tiết nhỏ nhặt, chỉ là ông tự cảm thấy không thể nào, dù sao Giang Lạc Ngạn cũng không giống người giỏi bày mưu tính kế, nhiều nhất cũng chỉ là bị Thịnh Quyết lừa đi nói chuyện phiếm thôi, với cái tính cách của con trai mình, làm sao có thể gánh vác trọng trách được chứ.
Sự thật chứng minh, là ông làm cha đã quá coi thường con trai mình rồi.
Có lẽ... cũng là vì Thịnh Quyết quá xảo quyệt, cứ thế mà dạy hư con trai ông, vốn là người quang minh lỗi lạc, thành văn thần giỏi che giấu.
Giở thủ đoạn, bày mưu tính kế, tính toán lòng người...
Nhạc Xương Hầu trước đây ghét nhất loại người này, cho nên không muốn con trai mình tiếp cận những người này, bây giờ thì hay rồi, từ khi gả con gái cho Nhiếp Chính Vương, Nhiếp Chính Vương lại còn giở trò xấu dạy hư con trai mình.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/my-nhan-benh-tat-duoc-nhiep-chinh-vuong-nuong-chieu/3706524/chuong-189.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.