Nhạc Xương Hầu có linh cảm, khi thiên tử đủ lông đủ cánh để tự mình chấp chính, Thịnh Quyết sẽ không chút lưu luyến từ bỏ quyền lực, ung dung thong thả dẫn Lạc Dao rời đi.
Ai có thể ngờ được chứ, kẻ có dã tâm, quyền cao chức trọng, quyền khuynh triều dã này, trong xương cốt vậy mà lại là người không màng danh lợi.
Trên đời này không ai sống thông suốt minh bạch như hắn.
Lúc triều đình mới ổn định, Thịnh Quyết hắn vì dã tâm, bằng lòng mạo hiểm xuất binh Bắc tiến... Bây giờ, thiên hạ thái bình, Thịnh Quyết hắn, cũng sẽ buông bỏ việc nước, lui về ở ẩn.
Nghĩ đến đây, Nhạc Xương Hầu cảm thấy suy đoán của mình có phần hoang đường.
-- Không thể nào chứ?
Triều đình mà mình và Thịnh Quyết đã bảo vệ nửa đời, hắn chịu buông tay dễ dàng như vậy sao?
Trước đây hắn không phải là người thức khuya dậy sớm, bận rộn đến mức chân không chạm đất ở Quân Cơ Xứ sao? Sao có thể đột nhiên...
Không đúng.
Nhạc Xương Hầu đột nhiên sững người.
Không ổn, từ sau khi thành thân đến nay, Thịnh Quyết hình như thật sự không còn vất vả như trước nữa, mình đã từng đến Quân Cơ Xứ tìm hắn, hắn quả thực luôn rời khỏi Quân Cơ Xứ từ rất sớm, về phủ nghỉ ngơi.
Nhiếp Chính Vương trước đây dù có sấm sét cũng không lay chuyển được ý chí cần mẫn với việc nước -- đã bắt đầu có dấu hiệu buông bỏ quyền lực rồi.
Nhạc Xương Hầu trăm mối không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/my-nhan-benh-tat-duoc-nhiep-chinh-vuong-nuong-chieu/3706522/chuong-187.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.