Thịnh Quyết sợ nó bị thương, nên khi sự cố xảy ra, hắn không xua đuổi con mèo, mà lập tức cởi ngọc quyết xuống, rồi nhẹ nhàng nắm lấy móng vuốt nhỏ của nó, dùng tay còn lại kéo đứt sợi chỉ đỏ nối với y phục.
... Không để con mèo bị đau.
Nhưng sợi chỉ đỏ trên móng vuốt của con mèo trắng vẫn quấn chặt, Thịnh Quyết đang định gỡ ra giúp nó thì Tây Hoài sợ hãi kêu “meo” một tiếng.
Một con mèo lợi hại như nó, vừa mở miệng, lại là một tiếng meo mềm mại yếu ớt.
Tây Hoài cảm thấy hơi mất mặt, bèn ngậm miệng lại.
Thịnh Quyết mỉm cười nói với Hứa Lập bên cạnh: “Hứa Lập, ngươi nói xem con mèo này có phải thích ngọc quyết mà Bản vương đang đeo không?”
Lần này Hứa Lập không dám nói đùa nữa.
Ngọc quyết hôm nay không giống ngọc quyết ngày thường, đây không chỉ là một món đồ trang sức đơn giản.
Phải biết rằng, ngọc quyết đại diện cho ý chí kiên quyết, hôm nay Vương gia đang phiền lòng vì chuyện lớn ở Bắc Địa, hắn muốn diệt trừ gian tà, nhưng rất nhiều triều thần đều cảm thấy vẫn nên thận trọng thì hơn, ngay cả Nhạc Xương Hầu luôn ủng hộ hắn cũng phản đối, hai người thậm chí còn cãi nhau một trận.
Nhạc Xương Hầu là trụ cột của Định Vũ Doanh, nếu không có ông ấy tự mình chống đỡ, việc bắc phạt... những võ tướng khác khó mà đảm đương được trọng trách.
Hứa Lập không dám nói nhiều, vì hắn không biết ngọc quyết của Vương gia rốt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/my-nhan-benh-tat-duoc-nhiep-chinh-vuong-nuong-chieu/3706516/chuong-181.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.