Lời này vừa nói ra, Thịnh Quyết cũng ngẩn người.
Hắn không có ý hối hận hay lùi bước, hắn chỉ kinh ngạc vì sự thẳng thắn quá mức của Nhạc Xương Hầu.
"Vẫn mong Vương gia suy nghĩ kỹ càng, nếu lúc này hối hận, vẫn còn kịp." Trên mặt Nhạc Xương Hầu mang theo vẻ u sầu, nếp nhăn hằn sâu trên trán, "Chuyện này hệ trọng, nếu Vương gia trách tội, thì hãy trách ta lúc trước tự ý đưa Dao Dao đến phủ."
"Chuyện kiêng kỵ như vậy, Hầu gia vậy mà cũng bằng lòng nói thật." Thịnh Quyết đưa tay đỡ Nhạc Xương Hầu đang chủ động nhận lỗi, ánh mắt phức tạp nói, "Ông đã thành tâm thành ý thổ lộ hết với ta, ta sao có thể trách tội ông được."
Dù sao chuyện này cũng coi là một chuyện trái với ý trời rồi, Nhạc Xương Hầu có thể tự mình thừa nhận lỗi lầm lúc trước, đã là rất can đảm rồi.
Thịnh Quyết tâm trạng phức tạp nhìn ông, thầm nghĩ - Ông không sợ ta nổi giận trị tội ông sao?
Nếu đổi lại là người khác, hôm nay Nhạc Xương Hầu e là không thể toàn mạng rời đi.
Thịnh Quyết nói, có vài chuyện cứ giấu diếm cũng không sao, Nhạc Xương Hầu sao ông không cứ lừa dối ta, coi như chuyện này không tồn tại, cũng vừa hay tránh được nguy cơ mất mạng.
Nhạc Xương Hầu: "Ta cả đời ngay thẳng không a dua, chuyện duy nhất làm trái với lương tâm, chính là liên quan đến Dao Dao... Ta lúc trước bằng lòng đi theo Vương gia trên triều đình, chính là vì tin tưởng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/my-nhan-benh-tat-duoc-nhiep-chinh-vuong-nuong-chieu/3706507/chuong-172.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.