"Mèo trắng?" Thịnh Quyết vuốt ve đôi chân tròn trịa bóng loáng của nàng, ngón tay thon dài gầy guộc ấn vào giữa, không dùng sức, nên gân guốc trên mu bàn tay không lộ rõ, ngón tay hắn nhanh chóng ướt át, đồng thời hỏi: "Hôm đó trong cung bản vương cũng thấy, chỉ là con mèo trắng này quá ranh mãnh, định lại gần xem thử thì nó đã chạy mất rồi, xem ra, chúng ta thấy cùng một con."
Nhớ lại lúc đó, Giang Lạc Dao nói: "Phải, chắc là cùng một con rồi, trùng hợp là ta cũng chưa được sờ con mèo trắng này."
Thịnh Quyết nhìn bản thân mình, rồi thêm một ngón tay vào: "Nếu Dao Dao thích mèo, sao không nuôi một con ở Hầu phủ?"
Nghĩ đến chuyện này Giang Lạc Dao liền thấy tiếc, lúc trước nàng muốn ôm một con mèo về Hầu phủ nuôi, kết quả cha nàng nhất quyết nói nuôi mèo không tốt, con vật nhỏ đó dễ bị giật mình, không cẩn thận còn thích vươn móng vuốt cào người, lỡ như cào rách da thì phải làm sao.
Tóm lại, cha nàng chính là không thích mèo, nhìn không thuận mắt, cũng không muốn nàng nuôi.
Đây là điều duy nhất cha nàng không cho phép nàng làm.
Suy cho cùng vẫn là tiếc nuối.
"Không sao, đợi sau này chúng ta vào cung thăm Thái hậu, sai người bắt con mèo trắng nghịch ngợm đó lại, mang về phủ, cha nàng không quản được nữa đâu." Thịnh Quyết ấn sâu một chút, rút ngón tay ra dùng chất lỏng kia, bôi trơn cho bản thân , hắn nói: "Cũng được, như vậy, cha nàng không thích
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/my-nhan-benh-tat-duoc-nhiep-chinh-vuong-nuong-chieu/3706503/chuong-168.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.