Hắn xưa nay không thích biểu lộ cảm xúc ra ngoài, thường sẽ cố ý che giấu hoặccố gắng giấu đi, duy chỉ có chuyện liên quan đến Giang Lạc Dao, niềm vui của hắn luôn không thể kìm nén được, luôn luôn đến khi hoàn hồn lại, thì đã nở nụ cười rồi.
Sự thỏa mãn và mong đợi trong lòng, chưa bao giờ sâu sắc đến vậy.
“Hứa Lạp, ngày sau Vương phủ, sẽ náo nhiệt rồi.” Thịnh Quyết được dìu về phòng, hắn nói, “Trước kia, bản vương cứ nghĩ Vương phủ nhiều năm sau sẽ tiêu điều lạnh lẽo, trong phủ toàn là người cũ người già, chẳng có chút sinh khí nào...”
Hứa Lạp tiếp lời: “Vương gia kết duyên do trời định, cho dù luôn bận rộn luôn ở trong phủ, cũng có thể gặp được Vương phi nhà ta, phải không ạ?”
Kết duyên do trời định, duyên khởi không do người.
Sao Thịnh Quyết có thể không vui mừng, không tự tay đón nhận chuyện vui này?
“Vương gia, phía trước đường khó đi, cẩn thận bước chân.” Hứa Lạp dặn dò một câu, sau đó ngẩng đầu, nhìn về phía trước sơn đảo thanh sắc lục giác bày trụ, hắn chỉ liếc mắt một cái, liền lại cúi đầu, cẩn thận kiên nhẫn đỡ vững Vương gia nhà mình, “Lão nô vừa nhìn thấy Giang cô nương đã biết, nàng ấy nhất định phải vào Vương phủ chúng ta, ngày sau cũng sẽ trở thành Vương phi của ngài.”
Đi được một đoạn, Thịnh Quyết ngẩng mắt, nhìn về phía trước sơn đảo thanh sắc lục giác bày trụ kia, thấy trên đó vậy mà bị người ta dùng hồng trù trang trí đôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/my-nhan-benh-tat-duoc-nhiep-chinh-vuong-nuong-chieu/3706500/chuong-165.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.