Trong phòng, hạ nhân đang bận rộn dọn thức ăn, Giang Lạc Dao ngồi cùng với mẫu thân, hai người nói chuyện về hôn sự ngày mai, Giang Lạc Dao nghe mẫu thân dặn dò rất nhiều việc, hai người cứ nói chuyện mãi, cho đến khi tất cả các món ăn sắp được dọn lên.
"Sao họ còn ở ngoài vậy?" Vương phu nhân hỏi Giang Lạc Dao, "Phụ thân con chẳng lẽ muốn đuổi người ta đi, đã đến rồi, đột nhiên đuổi người đi cũng không thích hợp, con mau ra ngoài gọi Vương gia vào đi."
Vương phu nhân nói, mấy cái hư lễ này không cần thiết, cũng không cần phải hoàn toàn làm theo quy củ.
Giang Lạc Dao đứng dậy đi gọi người, vừa ra ngoài, liền thấy hai người đang nói chuyện bên ngoài, vừa nói vừa rất tự nhiên lấy món trà điểm cuối cùng ra ăn.
...Vẫn là phụ thân nàng chủ động trước.
Giang Lạc Dao: "..."
Nàng bỗng nhớ đến lần trước ở Vạn Hòa viên, nàng phát hiện bánh ngọt đưa đến bị thiếu một miếng, lúc đó còn tưởng là phụ thân đến, bây giờ xem ra... Vương gia không biết từ lúc nào đã học được cái tật xấu này của phụ thân, hai người luôn thích lấy một ít đồ ăn trước bữa cơm, nhưng khi ngồi vào bàn, lại không có hứng thú với những thứ này nữa.
Quả nhiên, không phải người một nhà thì không vào chung một cửa.
Giang Lạc Dao lặng lẽ đi tới, hai người này quay lưng về phía nàng, cũng không phát hiện ra nàng đến gần, cuộc trò chuyện của hai người cũng lọt vào tai nàng.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/my-nhan-benh-tat-duoc-nhiep-chinh-vuong-nuong-chieu/3706497/chuong-162.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.