"Công tử bên này cũng không có người." A Kiệt từ phía xa chạy lại.
"Cả một thôn nhưng lại không có lấy một bóng người." Cảnh Vân trầm ngâm nhìn tứ phía, nàng cùng A Kiệt từ lúc rời Tân Châu cũng đã đi qua hai Châu khác, đến hôm nay dừng tại một thôn nhỏ vậy nhưng chuyện kỳ lạ là, trong thôn lại không có người: "Trời cũng sắp tối rồi chúng ta không kịp vào thành đâu hãy cứ ở tạm đây đi." Cảnh Vân quyết định tìm một căn nhà hai người cùng trú qua đêm.
Nàng cùng A Kiệt tiến vào bên trong một căn nhà, có vẻ những người này đi rất vội, đồ đạc trong nhà còn lại khá nhiều chỉ có, những thứ cần thiết đã được mang đi: "Những người này vội vàng tránh thứ gì vậy?" Cảnh Vân nhíu mày lên tiếng.
"Chỉ mang y phục cùng đồ đáng tiền còn lại đều để lại, ngươi nhìn xem những chén trà này có phải đã đặt một cách quá lạ thường hay không, cứ như đang uống trà thì có chuyện xảy ra nên lập tức phải rời đi, đồ dùng hàng ngày không mang đi được." Cảnh Vân cầm chén trà bên trong nhìn vào thấy có một vòng đậm ở đáy chén đây chính là do nước trà bị bay hơi hết để lại.
A Kiệt nghe thấy Cảnh Vân nói cũng bắt đầu đi kiểm tra: "Công tử trong phòng bếp còn có thức ăn trên bàn đã hỏng, đích thị là bọn họ đã vội vàng chạy đi."
"Cũng chẳng thể đoán ra bọn họ gặp chuyện gì, chúng ta nên vào rừng kiếm thứ gì đó về ăn trước đã." Cảnh Vân cùng A
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/my-nhan-bach-nien-nan-ngo/976028/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.