“Đây là vật gì?” Ngô hoàng hậu cũng tò mò theo.
Tiểu Ngọc đưa bình ra, đó là một bình sứ trắng như sữa, còn có mùi hương thanh mát.
“Đây là thanh xuân lộ tiện thiếp làm vì nương nương, hy vọng nương nương có thể nhận phần tâm ý này của tiện thiếp.”
Ngô hoàng hậu không khỏi có chút ngạc nhiên. Mai thị này cũng quá không hiểu quy củ, làm gì có đạo lí vừa gặp mặt hoàng hậu lại đưa lễ vật? Huống chi lại là thứ dùng trên người, không biết là thuốc hay là thứ gì, điều này ...
Nhưng Ngô hoàng hậu đối với Tiểu Ngọc có ấn tượng không tệ, xem phần nhiệt tình của nàng, nên miễn cưỡng nói: “Ừ, bản cung nhận. Thúy Nga!”
Cung nữ được gọi nhẹ nhàng tiếp nhận bình sứ trên tay Tiểu Ngọc, đưa đến trước mặt Ngô hoàng hậu. Ngô hoàng hậu trước giờ chưa gặp chuyện như vậy, tùy ý hỏi: “Đây là cái gì?”
“Đây là dầu cao dùng tuyết nhĩ tinh luyện. Mỗi ngày dùng nó bôi chỗ khóe mắt, kiên trì một khoảng thời gian, có thể làm giảm nếp nhăn, làm cho da thịt trơn nhẵn như gương.”
Kỳ thật dược cao này không phải chế tạo vì Ngô hoàng hậu, mà là Thích Thăng trước đó vài ngày căn cứ vào phương thuốc của Tiểu Ngọc chế thành. Tiểu Ngọc mãi lo chuyện Tống Tiềm đi thi, cũng không lo đẩy mạnh tiêu thụ ở Mĩ Ngọc phường. Hoàng hậu triệu kiến gấp, nàng cũng không nghĩ nhiều đã đem lọ thuốc này theo, nghĩ có lẽ có thể làm quà tặng cho hoàng hậu.
Phương thuốc này vô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/my-ngoc-thien-thanh/2765139/chuong-100.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.