Đang ngủ Thẩm Thu Minh bị tiếng chuông cửa liên tục không ngừng đánh thức, nhờ Lý Ngang ban tặng, tối hôm qua từ quán bar trở về, lai tiếp tục uống rượu đến hơn một giờ mới yên tĩnh, hiện tại toàn thân vô lực, động cũng không nghĩ động.
Lý Ngang bọc chăn mền trở mình, lầm bầm nói:“Ồn chết, đi mở cửa.”
Thẩm Thu Minh che lỗ tai, đá Lý Ngang một chân:“Không muốn động, cậu đi đi.”
“Đây là nhà cậu, cậu đi.”
“Cậu hiện tại ăn nhờ ở đậu, cậu đi.”
Hai người giằng co, tiếng chuông cửa tự động ngừng lại, còn chưa mừng thầm mấy giây, điện thoại Thẩm Thu Minh lại vang lên.
“Alô?” Thẩm Thu Minh lười biếng mà nhận điện thoại.
“Thẩm! Thu! Minh!” Thôi Tiệp cắn răng, liều mạng nhịn xuống xúc động nội tâm mãnh liệt muốn đem đối phương xé thành mảnh nhỏ.
“Ừ?”
“Mở cửa! Nếu không tôi cho cậu hối hận cả đời.”
Trong tay Thôi Tiệp không có gì có thể làm cho Thẩm Thu Minh hối hận cả đời , nhưng Thẩm Thu Minh vẫn nghe lời đi ra mở cửa, tuy cậu không tình nguyện, nhưng nếu sau này bị Thôi Tiệp lải nhải, nhớ tới liền đau đầu.
“Cậu vẫn có tâm tư mà ngủ à!” Đây là Thôi Tiệp nói câu đầu tiên sau khi vào cửa “Tối hôm qua làm gì vậy?”
“Không có làm gì nha.” Thẩm Thu Minh gãi gãi đầu, híp mắt, kéo ra mành cửa.
“Ra rồi ra rồi.” Dưới lầu tiếng người ầm ĩ, loang loáng đèn chớp lóe lên không ngừng, cho dù là ban ngày cách cửa sổ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/muu-sat-lang-man/2428710/chuong-22.html