Âm nhạc vang lên, Thôi Tiệp ném cho Thẩm Thu Minh một cái microphone, một cái khác ở trong tay Tông Khang, Thời Mặc phất phất tay không cần, ôm lấy vai Thẩm Thu Minh, hai người đầu dựa vào đầu dùng chung microphone cùng hát.
Đó là một người ngày đêm tôi nhớ
Tôi nên tỏ tình thế nào ?
Người ấy có chấp nhận tôi không ?
Có lẽ chẳng bao giờ tôi có thể nói với người ấy câu nói đó
Bởi cuộc sống tôi còn bay nhảy
Sao có thể chăm sóc cho người ấy
Những giấc mơ luôn ngoài tầm với
Có phải ta nên bỏ cuộc
Hoa nở hoa tàn, một mùa lại qua đi
Mùa xuân ơi ! Đang ở đâu ?
Tuổi xuân như dòng sông cuộn trào sóng vỗ
Qua đi là không trở lại, quá muộn để nói lời tạm biệt
Chỉ còn lại một tôi rất bình thường, chẳng còn nhiệt huyết khi ấy
Nhìn những bông hoa chầm chậm rơi giữa không trung
Tàn lụi vào thời khắc đẹp nhất
Có ai sẽ nhớ ra cô ấy đã từng đến thế giới này
Đây là một ca khúc vì mộng tưởng mà phấn đấu, lại bởi vì hiện thực đè nén, dần dần buông tha cho mộng tưởng, giữa những dòng tâm sự câu chuyện xưa cũ lộ ra ấm áp cùng thương cảm.
Mọi người tại trong hồi ức tìm kiếm quá khứ mỹ lệ, Thời Mặc sao mà may mắn, thực hiện giấc mộng của mình, lại cùng người yêu sâu đậm cùng một chỗ.
Chớp mắt nhìn lại, bao năm qua đi đã có bao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/muu-sat-lang-man/2428706/chuong-20.html