Công việc chụp ảnh chấm dứt thì bên ngoài đã là một mảnh tối đen , Thẩm Thu Minh không khỏi may mắn bản thân đã xin nghỉ phép với quản lý , nếu không vô cớ bỏ việc sẽ bị sa thải .
Đám người mẫu của công ty thay xong quần áo liền rời đi , Thẩm Thu Minh đứng ở vùng ngoại ô hoang vu, vừa tối lại lạnh . Bây giờ mới chỉ là se lạnh tháng ba , ấy thế mà cảm giác như vượt qua cái lạnh giá của mùa đông , Thẩm Thu Minh hai tay đút trong túi áo, trong miệng khe khẽ hát một bài hát không biết tên nào đó , hơi run rẩy bước đi..
Ở đây không có xe bus đi qua , trời tối rồi , ngay cả taxi cũng không có, thỉnh thoảng thấy một số đèn xe lác đác thì cũng là xe tư gia trong tiểu khu , nên tất nhiên không có khả năng để cho tên quỷ nghèo kiết xác như cậu đi nhờ .
Thẩm Thu Minh cúi đầu, rụt cổ lại, hy vọng nhờ động tác này có thể giữ ấm, khóe mắt thoáng thấy chiếc xe màu đỏ lóe lên , tiếng lốp xe ma xát trên mặt đất cực chói tai , lại ở ban đêm yên tĩnh này thành ra hết sức rõ ràng, muốn cho người không chú ý cũng là điều khó khăn.
“Minh chủ lên xe đi !” Chiếc xe màu đỏ quen thuộc, giọng đàn ông quen thuộc, Thẩm Thu Minh giương mắt nhìn nhìn , Thôi Tiệp ghé vào cửa sổ, vẫy vẫy tay cùng cậu chào hỏi,
Lái xe vẫn là Bành Đông Lai, bất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/muu-sat-lang-man/2428673/chuong-4.html