Lê Thấm đứng ở cửa Tuyệt Trần cung, kinh ngạc nhìn nam tử đang vẽ tranh dưới tàng cây chằm chằm.
Dường như biết được nàng đã đến, người nọ ngẩng đầu nhìn nàng, khóe miệng khẽ nhếch, khoát tay áo với nàng, “Thấm Nhi, ngây ngốc đứng ở cửa làm gì, mau lại đây.”
Lê Thấm cúi đầu đi qua, trong lòng có chút chua xót. Trước kia chỉ cảm thấy hắn cười rộ lên trông thật đẹp, tuy số lần hắn cười ít đến đáng thương nhưng giờ sau khi biết được chân tướng sự thật,nhìn nụ cười này, lại phát hiện trong nụ cười ấy có một loại đau xót từ trong xương không thể nào xóa sạch được, dường như đã sớm hòa cùng với máu thịt trở thành một thể.
“Tử Ảnh, chàng vẽ gì vậy?” khóe miệng Lê Thấm cong lên, cố gắng để nụ cười của mình trở nên tự nhiên hơn.
Mộc Tử Ảnh hạ bút xuống, đưa bức họa tới trước mặt nàng.
Sau khi Lê Thấm nhìn thấy hình vẽ trong bức họa, ánh mắt chợt nặng nề đau nhức.
“Môn…môn thần?” Lê Thấm khàn khàn hỏi, “Chàng luôn vẽ hình này làm gì vậy?”
Mộc Tử Ảnh kéo nàng xoay một vòng, rồi rơi vào lòng mình, cùng nhau cầm bức họa xem.
“Thấm Nhi, bức họa này nàng không nhớ sao?” Khuôn mặt Mộc Tử Ảnh nghiêng nghiêng, nhìn về phía nàng, trong mắt hàm ý cười, lại cất giấu một loại phiền muộn và mất mát không nói nên lời.
“…Biết, đương nhiên là biết! Đây không phải là bức họa bay tới khi ta đứng trên con đường nhỏ sao, bức họa đó giống y hệt bức này, lúc đó nó còn khiến mặt ta dính
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/muu-sac/12077/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.