Bên ngoài Tuyệt Trần cung thực im ắng, chỉ có hai cái đèn lồng to ngẫu nhiên đung đưa theo gió. Mộc Tử Ảnh lạnh nhạt liếc mắt một cái, chờ Triệu Ly đẩy cửa lớn rồi lững thững bước vào.
Mới vừa vào cửa, Mộc Tử Ảnh đột nhiên dừng chân lại, đối diện với đôi mắt long lanh ý cười của Lê Thấm.
“Thật là nhàm chán, nên ta mới đến đây tìm một ít kinh thư của chàng xem, ở đây cũng không có hạ nhân đến làm phiền.” Lê Thấm giải thích, hai gò má hơi phiếm hồng, càng tăng thêm vẻ mê người cho khuôn mặt nhỏ nhắn.
Hai mắt Mộc Tử Ảnh khóa trên khuôn mặt xấu hổ nhỏ nhắn một hồi lâu sau đó nhìn lướt qua bàn nhỏ phía sau nàng. Đĩa quế hoa cao chỉ còn lại một chút vụn, xem ra nha đầu đã đợi hắn rất lâu rồi. Thân mình mỏi mệt của Mộc Tử Ảnh mềm xuống, dịu dàng dần dần lan tỏa trong mắt.
Triệu Ly ở phía sau trong lúc hai người đang liếc mắt với nhau bèn thức thời lui ra ngoài.
Lê Thấm đi qua nào ngờ vừa vặn chống lại cơ thể nghiêng ngả cuả Mộc Tử Ảnh, mảnh vải thấm máu chói mắt lọt vào mắt nàng. Lê Thấm đầu tiên là ngây ngốc, sau đó hoảng hốt kêu lên, chạy nhanh sang bên cạnh nhìn chằm chằm vào cánh tay nhiễm máu, mày nhíu lại, kinh hoảng: “Đây là làm sao vậy? Tử Ảnh, đại lễ tế trời đã xảy ra chuyện gì, vì sao chàng lại bị thương, tại sao phụ hoàng không tuyên thái y đến? Có nặng lắm không, nhiều máu như vậy…nhiều như vậy a...”
Tiếng nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/muu-sac/12074/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.