Người trước mặt một thân trang phục màu trắng, ngồi xếp bằng trên tấm đệm hoa sen, trước người đặt một chiếc bàn nhỏ, trên bàn đã bày sẵn kinh thư. Sau đó, người nọ mở kinh thư ra, thanh âm trầm trầm êm ái vang vọng trong viện, xung quanh chợt im ắng khác thường. Thanh âm của hắn lúc này rõ ràng xuyên thấu mà có lực, tựa như một dòng nước rót vào lòng mỗi người.
Mọi người ngồi nghiêm chỉnh, vô cùng chăm chú nghe người nọ giảng về nhân tâm cùng dục vọng, giảng về luân lý cùng đạo đức.
Lê Thấm không thể không thừa nhận, mỗi lần nàng gặp gỡ Mộc Tử Ảnh hắn đều tỏa ra lực hấp dẫn muốn đòi mạng. Ngay cả lời nói của hắn cũng mang một lực hấp dẫn kỳ quái, có thể khiến người ta hãm sâu vào trong đó, khiến người ta không tự giác cẩn thận thưởng thức từng chữ hắn nói ra, sau đó đối với hắn tràn ngập tín ngưỡng như đối với vị thần.
Lê Thấm không khỏi cảm thán một câu: Mọi người đều say chỉ mình ta tỉnh.
Bởi vì nàng mặc dù cũng nghe Mộc Tử Ảnh giảng kinh nhưng là vào tai trái ra tai phải, hoàn toàn không có gì đọng lại trong tâm hồn như những người khác.
Trên thực tế hiện tại nàng còn lo lắng một chuyện khác hơn. Nàng nghĩ đến lời hứa của mình với Mộc Tử Ảnh, nhất định Mộc Tử Ảnh rất tức giận, đồ chơi đất nung của nàng sợ là không thể có nữa rồi. Mà không có thì vốn cũng không có rồi, nàng cũng có thể tự mình đi mua. Lê Thấm bĩu môi.
Sau
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/muu-sac/12057/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.