Trừ bỏ những yến hội trọng yếu, được Kính nhân đế cho phép bách quan mang theo gia quyến, thì những tiểu thư quan lại như La Tĩnh Hàm rất hiếm khi được vào cung. Các vị tiểu thư này được Lê Thấm an bài cho ngồi trong xe ngựa, ngẫu nhiên nhìn xuyên qua màn xe còn quan sát được hoàng cung rộng lớn, trong mắt tràn đầy tán thưởng.
“Hi quận chúa thường xuyên được ra vào hoàng cung, so với mấy người chúng muội hiểu biết hơn hẳn. Không giống muội, nhìn thấy hoàng cung huy hoàng tráng lệ, ánh mắt đều không dời đi được.” Con gái Lý thường khanh Lý Mạn Dung cười vui vẻ nói.
Trong đám các nàng Lê Vũ Hi có thân phận tôn quý nhất. Lời này ý nịnh Lê Vũ Hi thân là quận chúa, có thể tùy thời ra vào hoàng cung. Nhưng người bên ngoài nghe vào khó tránh việc so sánh Hi quận chúa với công chúa Lê Thấm, hai người khác biệt ra sao được nhiên là không cần nói cũng biết.
Sắc mặt Lê Vũ Hi hơi biến, thoạt nhìn cũng không lộ chút hờn giận, chỉ khẽ cười, thanh âm mềm nhẹ nói: “Hoàng cung Đại Chiêu quốc ta đương nhiên là to lớn đồ sộ. Bất quá, lần sau Dung muội muội nên nói năng cẩn thận. Cho dù là ta cũng không thể tùy tiện ra vào hoàng cung, trừ phi được hoàng thượng hay thái hậu triệu kiến. À, đúng rồi, còn có Thấm Nhi muội muội nữa.” Một tiếng “à” này, còn được kéo ra rất dài, mang theo một loại cảm xúc kỳ quái.
Lý Mạn Dung thần kinh thô, đương nhiên không nhìn ra được Lê Vũ Hy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/muu-sac/12045/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.