Tiết hoàng hậu càng thêm nóng nảy, vội vàng nói: “Thấm Nhi có thể nào lấy người khác ra so với quốc sư. Quốc sư tựa như tiên nhân, phụ hoàng con còn phải kính trọng đến ba phần, sao có thể cùng phàm phu tục tử đánh đồng được. Thấm Nhi ngàn vạn lần chớ để ý niệm nào không nên có tồn tại trong đầu với quốc sư.”
“Làm sao mà là tiên nhân được, còn không phải chỉ là người bằng xương bằng thịt thôi sao.” Lê Thấm nhỏ giọng than thở một câu. Nếu không phải bắt buộc nàng chọn phò mã, Mộc Tử Ảnh người này sống chung cũng rất tốt. Khuôn mặt kia của hắn quả thực là thưởng tâm duyệt mục (khiến cho vui lòng đẹp mắt),chỉ cần nhìn qua cũng đã là một loại hưởng thụ rất lớn, quan trọng hơn, thân phận của hắn đặc thù, nếu làm phò mã của nàng, ngày sau tự nhiên sẽ đứng về bên nàng. Nghĩ đến đây Lê Thấm càng thấy có lí.
Tuy Mộc Tử Ảnh đã hai mươi tư, nhưng nhìn ánh mắt lạnh nhạt cùng bộ dáng cao ngạo của hắn, bình thường nhất định không phải là kẻ thích ăn mặn mà là một người luôn giữ mình trong sạch. Không giống như mấy vị thiếu gia công tử ở kinh đô, còn chưa chính thức đón dâu mà nha hoàn ấm giường trong phủ đã có vài cái. Nếu vậy vị đạo sĩ đại quốc sư kia, ngày sau nếu thực sự là phò mã của nàng, chẳng sợ cảm tình hai người không sâu, cũng vẫn có thể tương kính như tân.
“Thấm Nhi, con đang nói đùa phải không?” Tiết hoàng hậu nhíu mi.
“Mẫu hậu,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/muu-sac/12042/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.