Cô rời khỏi quán ấy cũng đã 15 năm phút rồi, đoạn đường về nhà thật dài. Nhưng cô lại cứ suy nghĩ về những gì mà anh ta nói. Cô chốc lát lại cảm thấy tiếc nuối. Muốn ở cạnh anh thêm một chút, muốn được nhìn thấy anh và nói chuyện với anh.
Nhưng mà cô không thể nào làm như thế bởi vì trong lòng cô còn có rất nhiều điều hoài nghi về tên đàn ông này, tình yêu sét đánh là gì tại sao cô cảm thấy trái tim mình cũng rung động vì anh ta.
Có phải đây được gọi là tình yêu không ? Có phải tất cả những thứ này là anh sắp đặt ra để cô va vào lưới tình không ? Tất cả những suy nghĩ điều đang đổ dồn về đầu cô. Nhưng giải thích cuối cùng vẫn nằm ở chỗ anh ta.
Cứ thế Sở Nhi với sắc màu âm u trở về nhà, người tài xế cũng không dám nhút nhít hay hó hé một lời cảm giác bây giờ của ông khi thấy cô như vậy. Liền biết rằng mình đang ngồi trên một ngọn núi lửa chẳng qua là khi nào phu trào mà thôi.
Cô sau một hồi suy nghĩ cũng lấy lại được bình tĩnh chấn an bản thân : "Mày sao thế ? Lại lại cứ nghĩ về anh ta mãi vậy ? Anh ta là gì chứ ? Là ai cơ mà phải khiến mày trở thành một con ngốc. Mày nên bỏ qua tất cả những lời nói của anh ta. Cứ xem nó như là một cơn ác mộng dài. Vì người mà ghét thật sự vẫn còn anh ta..."
Đối mặt với lý trí và trái tim bộ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/muu-doat-hanh-phuc/207360/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.