Sau một hồi mua sắm, cô đã thỏa mãn với những gì mình lựa chọn, mà kiêu ngạo bước ra với một tán hàng hiệu nhìn nhân viên kiểm hàng. Nhìn thấy Sở Nhi cô nhân viên như bắt được vàng mà kiếm chuyện bắt lấy lòng khách hàng :
"Này tôi thật sự rất ngưỡng mộ với đấy, ngày nào cũng đến đây mau toàn đồ hiệu. Tôi ước gì mình cũng được một phần như cô nhỉ ?"
Cô im lặng mà cười nhạt vì đã biết được tất cả những lời nói của họ mà lấy trong túi ra thẻ tín dụng đưa cho cô ta, vội vàng đáp trả :
"Thì đương nhiên là vậy rồi, cảm ơn cô đã quá khen. Còn bây giờ thì tính tiền mấy thứ này hộ tôi cái !"
Ôm im lặng nhìn người nhân viên kiểm hàng. Cô ta đã mất 3 phút rồi nhưng cũng không biết làm gì mà lâu như vậy. Trong sự chờ đợi cuối cùng cô ta cũng trả lời với nét mặt căng thẳng :
"Tôi xin lỗi, cô vui lòng trả lại tất cả những thứ này mà rời khỏi đây. Thì trong thẻ tín dụng không còn đến một đồng..."
Sở Nhi lúc này bị bẽ mặt trước đám đông tất cả mọi người điều đang đưa ánh mắt khinh bỉ nhìn cô, kèm theo một lời bàn tán : "Không tiền mà vô đây làm gì chứ ? Cố tỏ ra sang trọng cuối cùng..."
"Thật là không biết điều đúng là kẻ điên, chắc tò mò chỗ này muốn vào nhưng không có tiền trong thẻ nên mượn của người ta, rồi cuối cùng không dám dùng nên mới dởn trò như vậy..."
"Đúng đấy mấy cái loại lừa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/muu-doat-hanh-phuc/207358/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.